Luyện thi Violympic – Kinh nghiệm vượt qua những câu hỏi khó

Luyện thi Violympic.Từ đó Lê Hoàn ra vào cung cấm được tùy nghi. ít lâu sau, Lê Hoàn lại tự xưng là Phó Vương. Trong cung phủ đã có những lòi dị nghị về mối quan hệ giữa Lê Hoàn vối Dương Vân Nga. Có ngưòi lại còn tỏ vẻ am hiểu thê sự, họ luận câu sấm ngữ “Đỗ Thích thí Đinh Đinh, Lê gia xuất thánh minh” rồi nói như khẳng định:

 

  • Đấy rồi mọi người xem, Lê Hoàn nhất định tiếm ngôi hoàng đế. Vận nhà Đinh hết rồi!

Lòi sấm kia cứ lan truyền, lan truyền khắp kinh thành Hoa Lư, đến các nơi thôn dã. Chỗ nào họ cũng to nhỏ với nhau:

  • Sắp đánh nhau to rồi!
  • Đời nào các trung thần nhà Đinh lại chịu!
  • Nhưng vận nhà Đinh đã hết, vận nhà Lê đến rồi!
  • Mấy hôm nay, trên trời xuất hiện ngôi sao lạ, mà sáng lắm. Có lẽ là sao chiếu vận thiên tử nhà Lê đấy.

Giữa lúc ấy, tin cấp báo về triều đình là Định quốc công Nguyễn Bặc và Ngoại giáp Đinh Điền đã tụ quân ở châu Ái để kéo về hỏi tội Lê Hoàn lộng hành.

Thái hậu Dương Vân Nga nghe tin ấy lấy làm lo ngại, nói vói Lê Hoàn:

  • Hai ông Điền và Bặc dấy quân khỏi loạn, làm kinh động nước nhà, vua còn nhỏ yếu, không đương nổi hoạn nạn, ông Thập đạo mưu tính thế nào, chớ để tai họa về sau.

Lê Hoàn nói:

  • Thần được tin cẩn giao chức Phó Vương nhiếp chính, lại nắm toàn bộ binh quyền trong tay, dù sống chết, họa biến thế nào cũng một phen hết lòng vì Tiên Chúa.

Lê Hoàn chỉnh đốn binh mã, bô cáo tội trạng Nguyễn Bặc và Đinh Điền rồi xuất quân vào đánh Điền, Bặc ở châu Ái (Thanh Hóa).

Hai bên giao tranh đã mấy tuần mà vẫn không phân thắng bại. Vốn là một người đã lão luyện trong phép dùng binh, Lê Hoàn giả thua, thu quân rút về kinh thành Hoa Lư rồi bày quân mai phục ở đường hiểm Đính Sơn và cho thủy binh chẹn ở Thần Phù, Đại An và trấn Hải Đài (núi Non Nước).

Quả nhiên, Đinh Điền, Nguyễn Bặc trúng trận địa phục kích của Lê Hoàn. Đinh Điền bị chém chết tại trận, còn Nguyễn Bặc bị bắt sống đóng cũi đưa về kinh đô chém đầu. Dân chúng Hoa Lư ai cũng xót thương cho hai vị đệ nhất công thần của nhà Đinh. Nhiều làng xã lén lút lập đền thờ hai ông.

>>Ôn thi Toán trực tuyến

 

Biết tin nước Đại cồ Việt đang rối loạn triều chính, nhà Tống phát binh xâm lược nưóc ta.

Nhận được tin giặc Tống sắp tràn sang biên ải, Thái hậu Dương Vân Nga ban lệnh:

  • Ai vỗ yên được trăm họ, đánh dẹp được quân xâm lược Tống triều thì ngôi thiên tử sẽ thuộc về người đó.

Nghe Dương Thái hậu đã ra lệnh ấy, nhiều quan đại thần đến can gián, nhưng Dương Thái hậu một mực không thay đổi. Riêng nội tộc Dương Vân Nga, gốc ở làng Vân Lung, khi Dương Vân Nga được đứng ngôi Hoàng hậu nhà Đinh thì nhiều ngưòi trong họ chuyển dòi vê ở trong kinh thành Hoa Lư. Được tin này, ông trưởng tộc họ Dương cùng một số kỳ lão trong họ kéo nhau vào nội điện, tỏ ý không đồng tình vối bà Thái hậu, khuyên bà phải giữ chữ “Tam tòng”, phò Đinh Toàn kế vị.

Giữa lúc ấy, đại tướng quân Phạm Cự Lạng, cùng các tưỏng, mặc đồ nhung phục đi thẳng vào cung phủ, nói vối Dương Thái hậu:

  • Phận làm tướng, có giặc là đánh, đánh để lập công đền ơn chúa, rửa nhục cho non sông. Nay chúa thượng còn trẻ thơ lấy ai là người biết cho công lao đó?

Dương Thái hậu chưa biết trả lời ra sao thì các tướng đã nhao nhao lên nói:

  • Chi bằng trưốc hãy tôn Thập đạo tưóng quân Lê Hoàn làm Thiên tử rồi sau hãy xuất quân thì hơn.

Dương Thái hậu thấy lòng ba quân như vậy lấy làm mừng lắm nhưng vẫn kiềm chế nói:

  • Ba quân hãy một dạ. Người nào giữ gìn được long sàng, bảo toàn cho trăm họ, người đó sẽ giữ ngôi Thiên tử.

Rồi Dương Thái hậu lệnh lấy áo long cổn mặc cho Lê Hoàn và làm lễ khai đao, trao thanh bảo kiếm của nhà Đinh cho Lê Hoàn.

Lúc ấy Lê Hoàn đang duyệt thủy quân ở cửa Hải Đài, sau khi được khoác áo long cổn, ông quỳ xuống nâng bảo kiếm, thành khẩn:

  • Lê Hoàn tôi xin đội ơn Thái hậu, đội ơn ba quân và trăm họ. Tôi xin lãnh nhiệm cùng tướng sĩ ba quân lên đường đánh giặc cứu nưốc, cứu nhà. Nếu chiến thắng trở về tôi mới xin được hưỏng đặc ân của trăm họ. Và cũng xin tại cửa sông này, có trời, đất, nưóc non chứng giám lễ đăng quang cũng chưa muộn.

Ba quân và dân chúng đều tung hô: “Vạn tuế”, “Vạn tuế!”.

Hàng ngàn chiến thuyền, tinh kỳ, giáo gươm sáng chói, xuôi dòng sông Đáy qua cửa Đại An ra Bạch Đằng chống giặc. Thái hậu Dương Vân Nga cùng Vệ Vương Đinh Toàn ngự trên núi Hồi Hạc lưu luyến vẫy tiễn biệt đoàn quân, hẹn ngày chiến thắng trở về.

Tin quân ta đại thắng quân Tống ở Chi Lăng và Bạch Đằng báo về, triều đình dân chúng Hoa Lư từ sáng sớm đã chen nhau chật ních như nêm ở cửa Hải Đài để đón đoàn quân chiến thắng. Dương Thái hậu cùng các quan đại thần ngự trên đỉnh núi Hồi Hạc để đón Lê Hoàn và các tướng sĩ.

Đoàn quân trở về trong tiếng hò reo vang dậy của thần dân trăm họ. Triều đình đã chuẩn bị sẵn một thuyền rồng lỏn trước cửa Hải Đài và sắp sẵn nghi lễ lên ngôi hoàng đê của Lê Hoàn.

Đoàn thuyên chiến thắng do Lê Hoàn dẫn đầu cập bến, mọi người xô lên ôm chầm lấy những người chiến binh. Tiếng kèn, tiếng nhạc đại lễ cử lên. Lê Hoàn uy nghi đường bệ cùng Dương Thái hậu bước lên thuyền rồng. Giữa lúc ấy, mọi người không ai bảo ai, đều đồng thanh hô lớn:

  • Thánh thượng vạn tuế!
  • Hoàng thượng, hoàng hậu vạn vạn tuế!

Chiếc thuyền rồng chở nhà vua và Dương Thái hậu êm ả đi trên dòng sông. Lê Hoàn và Dương Vân Nga đứng ỏ cửa lâu thuyền vẫy chào thần dân trăm họ. Giữa lúc ấy, tròi đang nắng to, bỗng có đám mây ngũ sắc bay theo thuyên rồng nhà vua. Mọi ngưòi đều thấy là kỳ lạ mới bảo nhau:

  • Đúng là điềm trời linh ứng, mây chở che cho Thiên tử!

Đám mây ngũ sắc cứ bay theo thuyền rồng của nhà vua mãi. Trong đám mây kỳ lạ ấy, người ta còn thấy có đôi rồng đang bay quyện vào nhau. Cũng từ đấy dân gian đặt tên cho con sông từ cửa Hải Đài, dưới chân núi Non Nước, đến Yên Kiều (Cầu Yên) là Vân Sàng giang, nghĩa là sông giường hạnh ngộ, giao loan của nhà vua và mây ngũ phúc của trời ban cho Thiên tử.

Cũng sau ngày chiến thắng quân Tống xâm lược, Lê Hoàn lên ngôi xưng là Đại Hành Hoàng đế, Dương Vân Nga trỏ thành Đại Thắng Minh hoàng hậu, còn Đinh Toàn bị phê xuông là Vệ Vương. Hầu hết nội tộc họ Dương ròi kinh đô Hoa Lư về Vân Lung và quyết định đổi họ Dương thành họ Giang đề không công nhận Dương Vân Nga còn thuộc họ tộc nữa. Từ đó dân gian truyền nhau câu hát ru:

Nín đi thôi, nín đi thôi!

Một vai gánh vác một đôi sơn hà

Vạc Đinh đã trở về Lê,

Nàng Dương chăn gối lại về chính cung.