TRỊNH KHẢ – MỘT VỊ TƯỚNG CẦM QUÂN MƯU LƯỢC, MỘT VỊ QUAN THANH LIÊM

Trịnh khả người làng kim bôi, huyện vĩnh ninh

(nay thuộc huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa). Tổ tiên Trịnh Khả từng làm quan thời Trần và lập nhiều chiến công khi đánh giặc Nguyên. Cha Trịnh Khả là Trịnh Quyện, làm Chánh tổng, có bốn người con trai, Trịnh Khả là con út.

 

>>Luyện thi Violympic-kinh nghiệm vượt qua những câu hỏi khó

 

Năm lên mười sáu tuổi, một hôm Trịnh Khả dắt trâu đi cày về ngồi nghỉ trước công một ngôi chùa trên núi. Khi ấy, có viên tướng nhà Minh từ thành Tây Đô đến, thấy vẻ mặt ông thì ưa, liền bắt về làm gia nô. ít lâu sau, hắn xem tướng ông và nói rằng:

  • Thằng bé này mình rồng, mắt hổ, khỏe hơn cả mọi lính tráng trong ba quân. Ngày sau thê nào hắn cũng sẽ được cầm cờ mao và tiết việt (ý nói làm tướng).

Thê rồi hắn nói tiếp:

  • Ngày sau, kẻ đánh đuổi ta tất phải là mày, phải trừ ngay đi để khỏi lo vê’ hậu họa.

Ông nghe thế thì sỢ quá, qua bên kia sông Mã, ẩn trong nhà người cô ở xã Diên Phúc. Quân Minh đuổi theo nhưng không được, liên bắt bô ông là Trịnh Quyện hòng buộc ông trở lại, nhưng cũng không xong. Giặc liền quẳng bô ông xuống sông. Đến đêm khuya, ông lẻn vê vớt xác bố đi chôn. Vừa xót thương bô, vừa căm giận giặc, ông quyết chí báo thù. Nghe tin Thái Tố (tức Lê Lợi) đang náu mình ở Lam Sơn, ngầm nuôi binh mã, ông liền vác gươm đến xin theo ngay.

Đến với Lê Lợi, Trịnh Khả được tin dùng, được phong làm Phó chỉ huy lực lượng quân Thiết Đột. Năm 1416, Trịnh Khả là một trong số 19 người tham dự Hội thề Lủng Nhai. Trịnh Khả là một trong những thành viên đầu tiên của Bộ chỉ huy Lam Sơn. Trải hơn mười năm, Trịnh Khả luôn luôn là tướng trực tiếp cầm quân, chiến đấu một cách dũng cảm và mưu lược, lập được nhiều công lao xuất sắc.

 

>>Các bài giảng hay:XEM Ở ĐÂY

 

Ngày mồng 2 tết Mậu Tuất 1418, Lê Lợi long trọng tô chức lễ tê cờ, tuyên bô bắt đầu cuộc khơi nghĩa chống auân Minh đô hộ. Bảy ngày sau, từ thành Tây Đô, quân Minh do viên Đô đốc là Chu Quảng cầm đầu đã mở cuộc tân công đàn áp đầu tiên và có quy mô rất lớn vào Lam Sơn. Nghĩa quân Lam Sơn đã chiến đấu rất dũng cảm, nhưng do lực lượng vừa yếu lại vừa thiếu kinh nghiệm trận mạc, nên không thể chống cự nổi, đành phải rút lui vê Mường Một. Giặc tức tôi đuổi theo, Lê Lợi lại phải cho quân rút khỏi Mường Một và kéo về Lạc Thủy. Giặc lại hùng hổ kéo đến Lạc Thủy, hy vọng sẽ tiêu diệt toàn bộ lực lượng Lam Sơn tại đây. Nhưng Lê Lợi đã bô trí một trận địa mai phục chò sẵn. Quân Minh bị đánh cho tơi bòi, bị giết khoảng ba ngàn tên và bị bắt sống chừng một ngàn tên nữa. Chúng buộc phải tháo chạy khỏi Lạc Thủy.

Đế trả thù và uy hiếp lòng tin của nhân dân đôi vối Lê Lợi, theo sự chỉ dẫn của hai tên Việt gian là Đỗ Phú và Ai (chưa rõ họ, chỉ biết hắn cũng là người Thanh Hóa), quân Minh liền kéo đến xứ Phật Hoàng, khai quật phần mộ của thân phụ Lê Lợi, lấy cái tiểu đựng hài cốt mối cải táng đem đi. Chúng loan báo đi khắp nơi rằng, hài cốt của thân phụ Lê Lợi đã bị lấy rồi, ngôi huyệt đại phát của dòng họ Lê Lợi kể như không còn nữa, theo Lê Lợi thì chỉ đổ máu một cách vô ích mà thôi. Chúng đem tiểu đựng hài cốt của thân phụ Lê Lợi, để trên một chiếc thuyền ở giữa sông, canh gác thật cẩn thận và tuyên bô rằng, nếu Lê Lợi muôn nhận lại hài cốt của thân phụ thì phải ra hàng!

Lê Lợi sai hai người là Trịnh Khả và Lê Bị đội cỏ ngụy trang, bơi dọc theo sông đến bến Dao Xá Thượng, rình lúc giặc ngủ say, leo lên thuyền lấy trộm cái tiểu đựng hài cốt thân phụ vua đem vê trình. Vua mừng rỡ, trọng thưởng cho cả hai người rồi rưốc cái tiểu ấy đem về xứ Phật Hoàng, táng lại như cũ.

Mưu trả thù hèn mạt không thành, giặc liền quyết chí đánh vào Lam Sơn lần thứ hai. Trận đánh quá bất ngò này của chúng đã khiến cho Lam Sơn tổn thất rất nặng nề. Vợ con và nhiều người trong gia thuộc của Lê Lợi bị giặc bắt. Không ít nghĩa sĩ Lam Sơn đã phải ngã xuống. Lê Lợi và nghĩa quân Lam Sơn quyết định đưa toàn bộ lực lượng lên núi Chí Linh. Đây là cuộc rút lui lên núi Chí Linh lần thứ nhất.

Từ đây, những ngày khó khăn gian khổ nhất của Lam Sơn bắt đầu. Trong bối cảnh đặc biệt như vậy, sự giúp đỡ và chi viện là vô cùng cần thiết. Lê Lợi hy vọng rằng, nếu có người giỏi thuyết phục, Ai Lao nhất định sẽ ủng hộ Lam Sơn. Bấy giò, trong nghĩa quân Lam Sơn, Trịnh Khả là người vừa thông thạo tiếng nói lại vừa nắm vững đường đi lối lại sang Ai Lao, ông cũng là người có biệt tài ứng đối, do vậy, Lê Lợi quyết định cử ông làm sứ giả. Triều đình Ai Lao đồng ý giúp Lam Sơn một số quân và voi chiến, khí giới… cộng vối năm tháng lương. Với thành công rất đáng kể trong chuyên đi sứ này, Trịnh Khả đã góp phần quan trọng vào việc hồi phục lực lượng của Lam Sơn.

Leave a Comment